THÁM TỬ TENKAICHI KYOKO
CHƯƠNG 1: VỤ ÁN XẢY RA Ở SEOUL VÀ TOKYO
Seoul, tại văn phòng thám
tử Seoul SoQiEn, ngày 21/1/2015
Giữa một cái bàn mà tài
liệu chất cao hơn đầu người, chốc chốc lại có vài tập giấy rơi xuống cái
"rập" Soyeon vươn vai sau hai tiếng làm việc dài, cô nàng với tay mở
tivi xem...
"Thưa quý vị và các
bạn, đêm qua, ngày 20/1 phía trước toà thị chính Seoul đã xảy ra một vụ ẩu đả của
các phe xã hộ đen, mặc dù đã có sự can thiệp của cảnh sát nhưng phải hơn 15
phút sau vụ ẩu đả mới chấm dứt. Ngày tại Trung tâm quyền lực thành phố lại xảy
ra một vụ ẩu đả lớn như vậy, càng cho thấy sự bất lực của thị trưởng Park Min
Chae trong việc giải quyết trật tự trị an thủ đô, hiện tại vụ việc đang được cảnh
sát điều tra làm rõ, tuy nhiên từ những động thái mới nhất tại Nhà Xanh cho thấy
Tổng thống Lee cũng đang để ngỏ khả năng thay Thị trưởng mới cho Seoul
..."
Eunjung ngồi trên chiếc
ghế tựa, tây cầm thanh socola ăn dở lầm bầm:
- Gần đây trong thành phố
xảy ra nhiều vụ rùm beng quá nhỉ, dư luận đang chĩa mũi dù tấn công vào ngài thị
trưởng Park, cũng đúng, ông ta ở cương vị đó nhưng lại thiếu quyết đoán, khó
trách sao nhiều đối thủ muốn đạp đổ...
- Làm như em hiểu biết về
mấy mảng chính trị đó lắm ấy, liệu mà lo giải quyết xong mấy vụ tìm mèo lạc em
nhận đi, chủ chúng đến đây tìm em mấy lần rồi đấy... Qri hì hụi vừa nhắn tin vừa
nói.
- Em làm xong rồi, mà dạo
này thấy chị Qri lạ lắm nhé, cứ nhắn tin với ai suốt, hay là... Chị Soyeon này,
có lẽ chúng ta sắp được ăn tiệc cưới rồi!!
Soyeon ngồi bên cái bàn lúc nào cũng
chất đống tài liệu của cô, gọi với ra:
- Không biết anh nào vô
phúc lọt vào tầm bắn cô Qri nhà mình thế nhỉ???
- Hai người vô duyên vừa
chứ, hôm thứ hai tuần trước em quen một anh cảnh sát Nhật sang Hàn áp giải tội
phạm người Nhật về nước, anh ta nói tiếng Hàn trôi chảy, lại đẹp trai, ga
lăng... Nói chung là hết ý!!!
- Anh ta chủ động
"cưa" chị à??? Eunjung tò mò.
- Không!!!
- Thế là em cưa anh ta???
Soyeon đứng phắt dậy, tỏ vẻ ngạc nhiên - Em bị ế quá bây giờ chủ động đi tìm
tình yêu à??? Qri nhà mình thế mà mạnh bạo ghê!!!
Enjung và Soyeon nhìn nhau ôm bụng cười,
Qri đỏ mặt ngượng ngùng:
- Cũng không hẳn là em
cưa anh ấy, em chỉ nói chuyện qua thôi, anh ấy nói đang công tác ở sở Cảnh sát
Tokyo, và cũng muốn mời em sang Nhật chơi.
- Vậy thì trước tiên em
hãy giải quyết cho xong mười hai vụ tìm mèo lạc em nhận tháng này đi, mấy hôm
trước cảnh sát Kim ở Sở cảnh sát cũng chuyển sang cho em một chồng hồ sơ mấy vụ
tìm người mất tích mà em hứa nhận giúp cho chị này, cố mà làm cho xong đi
nhá!!!
Soyeon bưng một núi tài
liệu dày đặt lên bàn Qri, cô nàng nhìn thấy vậy có vẻ sốc ghê lắm, cả buổi hôm
đó, văn phòng thám tử SoQiEn chỉ có tiếng mèo kêu và tiếng thở dài đằng đẵng của
Qri mà thôi.
Tại sở cảnh sát Tokyo,
ngày 22/1/2015.
Trời vừa chập tối, lúc
này ở Sở cảnh sát cũng vừa tan tầm, mọi người về hết, duy chỉ còn bà chánh
thanh tra Sở Tenkaichi Kyoko cùng Hyomin, Jiyeon cùng mấy cảnh sát khác trực
đêm ở lại. Mới đầu năm nên trời còn lạnh, lại còn trực đêm nên Hyomin và Jiyeon
than vẫn kêu ca quá trời, hai người dắt nhau ra máy pha cà phê, thanh tra Kyoko
đã đứng đó từ lâu:
- Hai đứa đi pha cà phê
à, này, uống đi, ta vừa pha xong đó, ta thích ngọt nên có cho hơi nhiều đường,
không biết hai đứa có thích uống ngọt không?
- Dạ, thích lắm ạ!!!
Jiyeon bình thường nghịch
nhất sở cảnh sát, nhưng đứng trước thanh tra Kyoko cô nàng luôn tỏ vẻ rụt rè và
... sợ. Cũng có lẽ vì trong đất nước Nhật Bản này, không vị thanh tra nữ nào
tài năng và xuất chúng như thanh tra Kyoko, năm 30 tuổi, một mình bà cứu Thủ tướng
Nhật trong vụ bắt cóc chỉ sau 5 phút suy nghĩ và 3 giờ tìm kiếm, năm 32 tuổi bà
trở thành Chánh thanh tra trẻ nhất trong Tổng bộ cảnh sát, 35 tuổi chồng bà
cũng là cấp dưới của bà hi sinh khi làm nhiệm vụ, một mình bà nén nỗi đau mất
chồng, ngay khi xong đám tang 2 tiếng đồng hồ, bà vạch trần một băng nhóm Mafia
lớn nhất Chiba đang hoạt động ở Tokyo mà chồng bà đã dày công truy tìm trước
đó.
Năm nay bà 55 tuổi, là vị
thanh tra kì cựu được kính trọng nhất ở Bộ cảnh sát, đặc thù nghề nghiệp làm bà
trở nên cứng rắn và nghiêm khắc, đặc biệt là với những cảnh sát trẻ tập sự như
Jiyeon và Hyomin thì mới nghe thấy tên Thanh tra Kyoko thôi cũng đủ thấy sợ rồi,
có lẽ họ cũng như bao cảnh sát khác ở khắp nước Nhật có chung một suy nghĩ rằng
"Không vị nữ thanh tra nào 55 tuổi vẫn đủ sức dùng Karate quật ngã ba tên
tội phạm lực lưỡng".
- Hai đứa là Jiyeon và
Hyomin vừa được bổ nhiệm vào sở cảnh sát Tokyo đúng không?
Jiyeon đứng lấp ló sau
Hyomin, còn Hyomin thì luống cuống:
- D...dạ vâng, đúng thưa
thanh tra, tôi là Park Hyomin, cậu này là Park Jiyeon, vừa chuyển từ Cảnh sát
quận Edogawa-ku lên!!!
- Ta đọc qua hồ sơ của
hai đứa rồi, thành tích rất tốt, phải cố gắng nhiều nhé, ta mong mỏi nhiều ở thế
hệ trẻ mấy đứa. Chà, cô bé tóc dài này là Jiyeon hả, ta vẫn nghe các anh thanh
tra trẻ trong sở này kể về cháu, đúng là "Hoa khôi sở Tokyo".
Thanh tra Kyoko cười thân
thiện, lúc này Hyomin và Jiyeon mới thấy không phải lúc nào thanh tra Kyoko
cũng nghiêm khắc, bà rất tâm lí, rất thân thiện, như một người mẹ vậy.
Có vẻ hai cô cảnh sát mới
vẫn còn rụt dè, Kyoko mở lời trước:
- Đứng dưới này có vẻ lạnh
nhỉ? Hai đứa thấy thế nào nếu vào phòng ta uống trà, chắc hai đứa chưa lên bao
giờ nhỉ?
Hyomin bạo dạn:
- Dạ, cũng có mấy lần đi
qua ạ, nhưng mỗi lần đi qua đều nghe thấy tiếng ngài thanh tra mắng các thanh tra
cấp dưới nên rất sợ ạ!!!
-Sợ??? Ha ha ha, đúng rồi, cả sở này
cũng vậy đấy, rất sợ ta mắng. Nhưng không phải lúc nào ta cũng mắng, chỉ khi
làm việc không tốt mà thôi, thưởng phạt phải rõ ràng. Hồi còn bé, ta sang Việt
Nam cùng mẹ, có nghe một câu tục ngữ của họ mà đến giờ ta vẫn nhớ kĩ lắm “Yêu
cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” ta thấy rất đúng. Nào, không nói giông
dài nữa, lên phòng ta ngồi, dưới này lạnh quá.
- Dạ...
Thanh tra Kyoko bỏ cốc cà
phê vừa uống hết vào trong thùng rác, kéo tay hai cô cảnh sát trẻ vào thang
máy, cả đêm đó, Kyoko ngồi kể lại câu chuyện cuộc đời mình cho hai bạn trẻ
nghe.
Lúc này tại Hàn Quốc.
Gần một khách sạn, có một
người mặc áo khoác dài, đội mũ, đeo kính che kín mặt, tay cầm tờ báo thỉnh thoảng
lại ngó ngó một tí điệu bộ bí mật lắm. Trên thực tế đó là cô nàng Eunjung đang
theo dõi một vụ ngoại tình, trời lạnh, không ai ám đứng ngoài quá lâu, thế nên
với sự xuất hiện của "cái người" mặc áo choàng bí ẩn kia cũng làm bảo
vệ chú ý.
- Ê, ông kia, làm gì mà
thập thò ngoài khách sạn thế hả, hay định ăn trộm cái gì, tôi nhìn anh đáng
nghi lắm nhá, trông mặt non choẹt mà đã có râu dài thế kia, chắc chắn là kẻ
gian!!!
- A...Anh nhầm rồi, tôi
ngắm cảnh thôi mà...ha ha ngắm cảnh thôi...chà tuyết đẹp ghê!!!
Bỗng dưng râu của Eunjung
rụng xuống trước ánh nhìn của anh bảo vệ, cô nàng cũng không biết điều đó.
- Này anh kia...
- Sao? Tôi làm sao?
- Râu của anh...
Eunjung đưa tay lên vuốt
mặt, trong đầu vụt lên ý nghĩ "chết cha, râu giả của mình, làm sao giờ???
Vừa bị nghi là kẻ gian, giờ lại bị thế này, kiểu gì cũng bị tóm đưa lên cảnh
sát, rồi lại mất công giải thích, tốt hơn hết là ... chạy"
Không để lâu, cô nàng chạy
cái vèo, anh bảo vệ giơ gậy chạy theo hô hoán:
- Này, tên kia, đứng lại,
lên đồn cảnh sát với ta... Tên kia... Đứng lại...
Trên đường "tháo chạy"
Eunjung tạt vào chỗ Soyeon đang "tác nghiệp" gần đó. Soyeon đang tìm
mèo lạc cho một bà họ Hong, bà ta vừa bế con mèo đến công viên gần nhà thì nó
vùng khỏi tay vụt chạy mất vào lùm cỏ. Có vẻ như Soyeon cũng lâm vào bế tắc, cô
nàng vốn không giỏi tìm mấy con vật lạc, việc này chỉ tại Qri nhờ Soyeon làm
giúp để đi tiễn anh cảnh sát đẹp trai hôm nọ về nước.
Eunjung và Soyeon ngồi thẫn
thờ trên ghế, có vẻ khá mệt mỏi, từ đâu một tiếng la động trời vang lên:
- Á Á Á Á Á.... Á Á Á Á Á
Á Á....Á Á Á Á Á Á... Có người chết!!!
Như một phản xạ tự nhiên
của người thám tử, hai người chạy đến chỗ phát ra tiếng kêu thất thanh ấy, một
cảnh tượng khá khủng khiếp mà có lẽ từ lúc làm thám tử đến giờ họ mới thấy. Một
bác già tuổi chạc 80 đang run lẩy bẩy trước một xác chết bị treo trên cây, lột
trần, trên bụng khắc một kí tự Kanji "月" (Tsuki – mặt trăng), máu vẫn còn chảy lênh láng, chỗ vết
khắc.
Chừng 10 phút sau, cảnh
sát tới phong tỏa hiện trường, hai thám tử trẻ được mời về sở cảnh sát lấy lời khai.
Cùng lúc tại văn phòng
thám tử SoQiEn.
Qri vừa từ sân bay về, lại
hì hụi với đống hồ sơ, đến tối mới tạm xong việc, cô nàng vào bếp lục tủ lạnh,
vừa cầm gói bắp rang bơ vừa bật tivi:
"Thưa quý vị và các
bạn, khoảng một tiếng trước, ngay gần công viên trung tâm thành phố, một người
đàn ông đã bị giết và treo xác trên cây, phát hiện ra vụ việc là hai cô gái tự
xưng thám tử thuộc văn phòng thám tử SoQiEn, hiện tại nhân chứng đã được đưa về
sở cảnh sát để lấy lời khai. Chúng tôi sẽ sớm thông báo tới quý vị khi có thông
tin mới nhất về vụ án".
- Trời, Eunjung và Soyeon
gặp phải án mạng kìa, từ ngày ra khỏi học viện thám tử, chưa bao giờ gặp án mạng
thật, không biết hai người họ xử lí sao đây, không được rồi, mình cũng phải đến
sở cảnh sát xem thế nào, đợi ở nhà sốt ruột quá.
Không chờ lâu, Qri gọi một
chiếc taxi đến sở cảnh sát, lúc này bên ngoài sở đám phóng viên đứng đầy cửa, cảnh
sát không cho ai vào, xe taxi buộc phải đậu xa, không tiến lại gần đám đông. Mặc
dù đã giải thích rõ với cảnh sát, họ vẫn không cho cô nàng vào trong, bất đắc
dĩ phải ngồi ngoài đợi trong tâm trạng sốt ruột.
Trong phòng thẩm tra.
Hai anh cảnh sát đứng hỏi
nhân chứng là bà cụ già phát hiện ra xác chết đầu tiên, Soyeon và Eunjung do một
bác cảnh sát đứng tuổi hơn hỏi:
- Lúc phát hiện ra nạn
nhân, các cháu có thấy điều gì bất thường không? Như người khả nghi nào lởn vởn
quanh đó chẳng hạn?
- Dạ không, chúng cháu
không thấy gì cả, vừa nghe tiếng hô hoán là cháu chạy tới ngay, lúc đến chỉ thấy
bà cụ già đứng run rẩy trước xác nạn nhân. Có một điểm mà cháu thấy khả nghi nhất…
Soyeon cau mày suy nghĩ.
- Điểm gì? Cháu có thể
nói rõ hơn không?
- Trên bụng của nạn nhân
có khắc chữ “月”, đây có thể là thông điệp mà kẻ sát
nhân để lại sau khi gây án.
-
Ta cũng có để ý điều đó, nhưng phải đợi kết quả chi tiết từ bên giám định pháp
y, mọi kết luận giờ vẫn còn sớm quá.
-
Bác có thể cho cháu biết rõ hơn về thông tin của nạn nhân được không? Eunjung lấy
một cuốn sổ tay như muốn ghi chép.
-
Đúng vậy đấy bác, chúng cháu muốn biết nhiều hơn thông tin để tiện điều tra, vụ
này ít nhiều bọn cháu cũng có liên quan mà. Cô nàng Soyeon giở giọng năn nỉ.
-Trên
nguyên tắc là không được, nhưng do mấy đứa giúp cảnh sát nhiều lần nên ta phá lệ
cho một lần đấy nhé, theo những giấy tờ tùy thân nạn nhân mang theo, cảnh sát
xác định được nạn nhân là Tokugawa Hiroshi , 27 tuổi, quốc tịch Nhật Bản, nhập
cảnh vào Hàn Quốc tháng 12 năm 2014, đến ngày 1 tháng 2 sắp tới anh ta sẽ hết hạn
visa, chết do bị siết cổ bằng dây thừng sau đó treo lên cây, chữ “月” có lẽ được khắc lên sau khi anh ta bị
giết, thời gian tử vong chưa rõ vì chưa có kết quả pháp y, nhưng
căn cứ vào độ cứng của hàm và độ giãn của đồng tử ta đoàn bị giết trước đó khoảng
hai giờ đồng hồ, nơi đó gần khu đi bộ buổi sáng nên buổi chiều tối rất ít người
qua lại, anh ta đến Hàn Quốc du lịch, ban đầu có liên lạc với người quen, thường
xuyên nhậu nhẹt ở các quán Karaoke quanh khu phố này nên ai cũng biết, chi tiền
rất phóng tay, một tuần gần đây thì bỗng dưng cắt liên lạc với người thân, sau
đó thì như các cháu thấy rồi đấy.
-
Sao bác biết anh ta bị siết cổ chết rồi mới bị treo lên cây ạ? Eunjung vừa chép
sổ vừa ngước lên hỏi.
-
À, lúc giám định, nhân viên pháp y có chụp lại cổ nạn nhân, trên cổ có 2 vết
dây thừng, một vết ngang cổ, nên ta nghĩ có thể hung thủ siết cổ nạn nhân trước
rồi mới treo lên.
-
Anh ta có thù hằn với ai ở đây không ạ?
-
Có lẽ là không, anh ta mới đến đây, chắc cũng chưa đủ khả năng để gây thù hằn đến
mức giết người, ta đã cho người liên lạc với những người trong danh bạ điện thoại
anh ta, họ nói tính anh ta khá ôn hòa, ít gây thù oán.
-
Vậy có khi nào là cướp của giết người? Soyeon vuốt cằm.
-
Ta không cho là vậy, vì trên người anh
ta vẫn còn nguyên ví tiền, tài sản cá nhân không bị mất, vì vậy ta mới dễ dàng
tra ra danh tính nạn nhân nhanh như thế.
Ngoài
sở cảnh sát, người của lãnh sự quán Nhật đã đến để làm việc, Eunjung và Soyeon
được cho về, hai người cũng đã thấm mệt sau một ngày vật lộn đủ việc.
Ra
khỏi sở lại phải đối mặt với đám phóng viên đứng vây quanh một cách khó chịu,
cũng may có mấy anh cảnh sát giúp đỡ hai người mới thoát khỏi đám phóng viên
đó. Qri sốt ruột từ nãy, vừa thấy Eunjung và Soyeon bước ra đã vội kéo vào taxi
hỏi chuyện.
-
Rốt cục hai người đã gặp chuyện gì vậy, em vừa nghe tin trên tivi thì vội đến
đây ngay.
Soyeon
thở dài một cái, Enjung đưa cuốn sổ tay cô vừa ghi chép cho Qri xem:
-
Một vụ giết người kì quặc.
Ngày
23 tháng 1 năm 2015 tại một khu phố đang tổ chức lễ hội ở Tokyo.
-
Khu này càng lúc càng nhộn nhịp nhỉ, hồi ta chuyển nhà lên đây nó chưa sầm uất
bằng một nửa thế. Thám tử Minami Sato – Hiệu trưởng Học viện thám tử Shizuoka.
-
Dạ vâng, đang tổ chức lễ hội mà thầy, mà cũng tầm hai mươi năm thầy mới lên lại
Tokyo này mà, lâu lắm em mới có dịp lấy xe chở thầy đi chơi thế này, trước giờ em
mời mãi cũng không thấy thầy nói muốn lên, vậy mà tự nhiên hôm nay thầy lại lên
còn rủ em đi phố mua sắm. Thanh tra Nakamori Tasuyo Sở cảnh sát Tokyo.
-
Ồ, cậu Nakamori dạo này đãng trí thật, chẳng phải năm ngoái ta cùng thanh tra sở
Shizuoka lên đây hỗ trợ các cậu điều tra cướp ngân hàng sao, chẳng qua ở Học viện
dưới Shizuoka đang vào kì nghỉ xuân, mà ta cũng rảnh nên muốn lên rủ cậu đi mua
đồ giùm cho tiệc sinh nhật sắp tới, có gì mà kêu lạ với lẫm. Có điều xe cậu có
mùi cam, mà ta chúa ghét.
-Vậy
mà em cứ nghĩ thầy vẫn còn giận Chánh thanh tra nên không bao giờ muốn đặt chân
đến Tokyo nữa. Mùi cam là do hôm qua em mua rồi để quên trong xe ấy mà.
-
Cậu vẫn hậu đậu như ngày nào, thảo nào mãi chưa lấy được vợ, mà ta đang vui đấy
nhé, chớ có nhắc tới bà ta.
-
Thầy vẫn khó chịu khi nói tới ngài Chánh thanh tra à… Thôi vậy, thế thì em đưa
thầy lên nhà hàng kia ăn điểm tâm đã nhé, rồi ta đi tiếp.
-
Cũng được, vừa hay ta đang đói, muốn ăn đồ ngọt.
-
Mời thầy.
Hai
thầy trò thám tử Minami bước vào quán…
-
Hại vị dùng gì ạ? Một cô phục vụ mặc kimono lịch sự đến hỏi.
-
Cho hai trà, hai bánh mochi.
-
Thầy trò mình giống nhau thật, đều thích bánh mochi… Xin lỗi thầy, em đi ra
đánh xe vào chỗ gửi, kẻo lát nữa đoàn rước kiệu đi đến thì tắc nghẽn.
-
Sao không gửi luôn vào hầm giữ xe nhà hàng?
-
Nãy em hỏi rồi, họ đang hỏng barie, giờ em phải sang tòa nhà kế bên gửi xe nhờ.
-
Vậy đi đi, kẻo lát nữa tắc.
-
Thầy đợi em một chút, em quanh lại ngay.
-
Ừ, đi đi.
Khoảng
15 phút sau thì đoàn kiệu tới, mọi người hò reo tưng bừng, pháo giấy bắn rơi lã
chã, thu hút sự tò mò của thám tử Minami. Ngoài kia là những dãy nhà chăng đèn,
kết hoa, pano, áp phích, biểu ngữ đủ màu, trong quán ăn là khung cảnh thanh tịnh
và một bà già đang ngồi ăn mochi, uống trà, quả là đối lập.
Tầm
5 phút sau, sự ồn ào qua đi khi đoàn kiệu đi khỏi, thanh tra Nakamori mới về đến
nơi, thở hồng hộc.
-
Em gửi xe xong, đi len qua đám người ngoài kia ngột gần chết.
-
Cảnh bon chen này lễ hội nào chẳng có, như vậy mới vui, uống trà đi, mochi ở
đây khá ngon.
-
Itadakimasu sensei (先生いただき)
Bỗng
có một tiếng kêu lớn:
-
Á Á Á Á Á…Á Á Á Á Á Á Á Á… Ng… có người chết.
Tiếng
kêu thất thanh phát ra từ trên tầng thượng nhà hàng, ngay lập tức thanh tra
Nakamori chạy một mạch thật nhanh qua thang bộ lên tầng thượng tòa nhà kiểm
tra, sau đó không lâu Minami cũng leo đến nơi.
-
Anh ta chết rồi thưa thầy! Thanh tra Nakamori sờ vào động mạch cổ của nạn nhân,
thở dài.
-
Cảnh sát… nhanh gọi cảnh sát!!! Minami quát lớn, vẻ mặt nghiêm trọng, một vụ án
mạng lại xảy ra ngay giữa lễ hội lớn và đông người như vậy, thật làm cho người
ta cảm thấy phẫn nộ.
Nạn
nhân chết do bị siết cổ, sau đó bị treo ngay trên cái xà ngang tập thể dục ngay
trên sân thượng, người bị lột trần, trên bụng khắc chữ “月”
(Tsuki – Mặt trăng), máu vẫn còn chảy lênh láng, nhỏ từng giọt xuống đất, cô
nhân viên phục vụ phát hiện ra nạn nhân thì ngất lịm phải gọi tới cấp cứu.
-
Không nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là một vụ giết người, em đã thông báo về sở
rồi, lát nữa đích thân chánh thanh tra Kyoko sẽ tới.
-
Kyoko cũng đến à, vậy ta nên lánh mặt đi thì hơn, mọi việc ở đây em thu xếp
nhé, cấm không được nói ta đến đây đấy.
-
Thầy không ở lại xem xét vụ án này ạ?
-
Không cần, một mình bà già kia là đủ, phá án ta tự có cách của riêng ta. Nhưng
nếu điều tra được thêm gì, hãy báo mọi tình tiết cho ta.
-
Dạ vâng, nếu có gì vướng mắc hay điều tra được gì em sẽ gọi cho thầy.
-
Được rồi, làm việc của cậu đi, cứ mặc ta.
Tiếng
còi xe cảnh sát hú vang, toàn bộ nhà hàng được cảnh sát phong tỏa, Hyomin và
Jiyeon cùng thanh tra Kyoko lên hiện trường kiểm tra.
Cảnh
sát len vào giữa đám người đang hiếu kì quan sát vụ án, có lẽ việc xuất hiện ba
nữ thanh tra ở hiện trường là thanh tra Kyoko, hai cảnh sát trẻ Hyomi, Jiyeon
chính là điểm sáng duy nhất của vụ thảm án tối tăm này.
-
Nào, mọi người tránh ra cho chúng tôi làm việc, không ai được lại gần hiện trường.
Một anh cảnh sát nói to.
-
A, thanh tra Kyoko, tôi đang chờ sếp đến đây, hiện trường tôi và mấy bảo vệ nhà
hàng giám sát, đảm bảo không có xê dịch.
-
Cậu làm tốt lắm, nhưng Nakamori này, bây giờ cậu hãy đến bệnh viện mà nhân chứng
phát hiện ra nạn nhân, bố trí cảnh sát bảo vệ. Có thể cô ấy sẽ biết một chút gì
đó giúp ích cho việc điều tra, khi nhân chứng tỉnh lại, hãy thẩm tra, nhưng nhẹ
nhàng thôi, đừng làm cô ấy sợ.
-
Rõ thưa sếp.
Thanh
tra Nakamori lên xe đi, Kyoko ở lại xem xét hiện trường:
-
Bên pháp y đã có kết quả gì chưa?
Một
nhân viên giám định pháp y đọc kết quả kiểm tra hiện trường:
-
Thưa thanh tra, ngoài vân tay của thanh tra Nakamori phát hiện trên xà ngang và
dây thừng, thì hầu như không thể xác định được dấu vân tay hay bất kì dấu hiệu
khả nghi nào khác, điều đáng chú ý nhất còn lại là một vệt xước dài khoảng 5 cm
trên xà ngang, có thể do vô tình bị cọ xát vào một vật cứng gì đó chẳng hạn.
-
Do đang lễ hội, người ta sẽ chăng đèn, kết hoa, treo pano, áp phích, quảng cáo…
có lẽ do dây thép cố định những thứ kể trên gây ra vết xước đó. Cũng chính vì
thế mà chẳng ai để ý được có người chết trên tầng thượng hay tên hung thủ vì bị
mấy thứ đó choán tầm nhìn, còn thanh tra Nakamori là người đầu tiên kiểm tra
thi thể nạn nhân, do vô tình trong lúc cố gắng cứu người mà chạm vào hiện trường
thôi, không có gì lạ, hung thủ trong vụ này rất tinh vi, hoàn toàn không để lại
dấu vết nào, có thể hắn đeo găng tay khi ra tay, nhưng như thế rất dễ bị nghi
ngờ, người duy nhất có khả năng nhìn thấy hung thủ là cô phục vụ kia, tuy nhiên
cô ta đang hôn mê trong bệnh viện… Haizzz, rắc rối thật. Hyomin thở dài.
-
Thưa sếp, sếp nhìn trên bụng nạn nhân kìa, chữ “月” nó giống hệt vụ án ở
Hàn Quốc mà Đại sứ quán vừa gửi hồ sơ về, lẽ nào cả hai vụ ở Hàn và Nhật đều do
một hung thủ ra tay? Jiyeon thắc mắc.
-
Ta có đọc qua hồ sơ mà đại sứ quán gửi lên, quả thật rất giống với vụ án này,
cũng chưa biết có phải cùng một hung thủ gây án hay không, trước mắt, Jiyeon và
Hyomin hai đứa hãy đi kiểm tra chi tiết hiện trường, lấy kết quả khám nghiệm chi
tiết rồi báo cáo lại cho ta, ta sẽ đi xem xét một vòng quanh đây tìm manh mối,
đợi thanh tra Nakamori đưa cô phục vụ phát hiện nạn nhân đến sẽ hỏi một vài
chuyện.
-
Rõ thưa sếp.
Trong
đám người đang tụ tập gần hiện trường, thám tử Minami đã nghe được cuộc nói
chuyện của Kyoko và hai viên cảnh sát.
-
Chà, giống với vụ án ở Hàn Quốc à? Có lẽ bọn Soyeon, Qri Enjung sẽ biết gì đó về
vụ này. Nhất định không thể để Kyoko chị ta phá án trước, mình phải sớm hành động
thôi.
Ở
Seoul.
Văn
phòng thám tử SoQiEn.
“Thưa
quý vị và các bạn, hôm qua, tại một nhà hàng truyền thống Nhật trong khu phố
đang tổ chức lễ hội ở Nhật Bản đã xảy ra một vụ giết người man rợ, điều kì lạ ở
đây, vụ giết người này hoàn toàn giống với vụ xảy ra ở Seoul ngày 21 tháng 1 vừa
qua, hiện tại cảnh sát hai nước đang phối hợp điều tra để sớm làm rõ vụ việc.
Tôi – Lee Kyul phóng viên đang tác nghiệp ở Tokyo, Nhật Bản”.
Cả
ba cô nàng trong văn phòng thám tử ngạc nhiên đến há hốc, một vụ án, xảy ra giống
nhau ở cả hai nước, thời gian không quá một ngày, đây là điều khó tin.
-
Thật không thể tin nổi, chuyện quái gì đang xảy ra vậy, một vụ án, diễn ra giống
hệt nhau ở hai nước. Qri và Eunjung ngạc nhiên thốt lên.
-
Có lẽ Minami sensei cũng biết, ta nên hỏi thử thầy xem, biết đâu…
Dường
như lúc này chỉ có Soyeon là còn đủ bình tĩnh, với các thám tử tập sự chưa tiếp
xúc với án mạng, mà đặc biệt lại là án mạng “kì quặc” như thế này càng làm họ
lúng túng hơn.
Reeng…reeng…reeng
chuông điện thoại reo lên.
-
Alo, văn phòng thám tử SoQiEn xin nghe ạ.
-
Soyeon à? Thầy đây!!!
-
Minami sensei, bọn em cũng đang định gọi cho thầy đây…
-
Về vụ án “giết người khắc chữ” đúng không? Tình hình bên Hàn Quốc thế nào? Ba đứa
có chút thông tin gì không?
-
Bọn em là người phát hiện ra nạn nhân, cảnh sát Hàn Quốc mới chỉ xác định được
nguyên nhân tử vong và danh tính nạn nhân thôi, còn lại hầu như không tìm thêm
được manh mối gì!
-
Có thể cho ta biết chi tiết hơn không?
-
Dạ vâng, nạn nhân là Tokugawa Hiroshi, chết do bị siết cổ bằng dây thừng, sau
đó thì bị hung thủ treo lên cây, chữ “月”
trên bụng nạn nhân có thể là sau khi treo lên xong thì được khắc, vết khắc khá
sâu…
- Mới chỉ có vậy thôi à?
- Dạ vâng, tình hình bên thầy
thế nào rồi ạ?
- Cảnh sát họ chưa công bố
gì nhiều, ta cũng biết rõ, có lẽ phải đợi…
Cùng
lúc đó…
-
TOKUGAWA MATSUO – Nếu ta nhớ không nhầm, tên nạn nhân trong vụ ở Hàn Quốc là
Tokugawa Hiroshi đúng không? Rất có khả năng giữa hai người này có mối quan hệ
nào đó, như họ hàng chẳng hạn! Giọng thanh tra Kyoko ngạc nhiên, bà nói có vẻ
hơi to, Minami đứng trong đám đông cũng thoáng nghe thấy.
-
Vâng – Hyomin cầm cuốn sổ ghi chép báo cáo – nạn nhân tên Tokugawa Matsuo 31 tuổi,
làm chủ một công ti bất động sản ở quận Sumida, theo pháp y, nạn nhân bị siết cổ
đến chết, sau đó treo lên xà ngang của tầng thượng, chữ “月”
có thể được khắc ngay sau đó. Thời gian tử vong được xác định
khoảng một đến hai giờ trước, điều đáng chú ý, đầu sợi dây thừng treo cổ nạn
nhân là một móc sắt, móc lên cây xà ngang, khác với các vụ treo cổ bình thường
khi mà đầu sợi dây thừng luôn được buộc trực tiết vào cành cây hay xà, cột… Kế
nữa, mặc dù xà ngang có độ cao khoảng 2m nhưng trên cổ nạn nhân có rất nhiều vết
xước sát do cọ vào dây thừng, có lẽ hung thủ là một người không lực lưỡng cho lắm…”
-
Nhầm, nếu không lực lưỡng, chắc chắn không siết nổi cổ người to béo như nạn
nhân. Hoặc nếu giả thiết như của Hyomin là đúng, có lẽ móc sắt đó giúp người
kém lực lưỡng như hung thủ không mất sức trong việc buộc và cố định sợi dây lên
xà ngang. Tuy nhiên, nếu đúng như giả thiết của Hyomin, nó sẽ chỉ phù hợp với
chi tiết móc sắt kia, còn về vấn đề siết cổ nạn nhân to béo trong khi hung thủ
kém lực lưỡng thì chắc cũng cần một vài thủ thuật… như đánh thuốc mê chẳng hạn.
Trước tiên, hãy chú ý điều tra vì sao lại có những vết xước đó và kiểm tra xem
trong bao tử nạn nhân có dấu hiệu của các chất gây mê hay gì đó đại loại như vậy
không. Thanh tra Kyoko cau mày.
-
Rõ thưa sếp.
Hai
người Hyomin, Jiyeon tiếp tục vào hiện trường kiểm tra, với một đống thắc mắc,
hàng tá nghi vấn.
-
Không khác một chi tiết nào so với vụ xảy ra ở Seoul. Thậm chí còn kì quặc hơn
khi mà nạn nhân bị giết ngay trên tầng thượng tòa nhà, hung thủ thì chắc chắn
đã lẻn vào đám đông lễ hội, hầu như không để lại bất cứ dấu vết nào cả. Jiyeon
nhận xét.
-
Xì, em thì biết gì, cảnh sát mà nhìn thấy xác chết là xanh mặt.
-
Tại em giật mình chứ bộ, làm như chị dũng cảm lắm ý.
-
Thế nãy ai núp sau lưng tôi hét ầm lên thế hả?
-
Đã nói em bị giật mình mà lại…
Kyoko
trầm ngâm một hồi, bà cau mày nhìn những người đang tụ tập xung quanh bàn tán,
chợt thấy dáng một người phụ nữ già cũng đang cau mày nhìn cảnh sát làm nhiệm vụ…
-
Bà ta… giống Minami quá… mà…chắc mình nhầm, đời nào cô ta đặt chân lên Tokyo nữa.
Bà
tặc lưỡi, trong đầu bà và “người phụ nữ” kia, cùng có một suy nghĩ chung lúc
này…
“Vậy
là rõ rồi, hai vụ án này chắc chắn liên quan đến nhau, không phải do có kẻ nào
vô tình tạo dựng hay bắt trước cả, minh chứng là cả hai nạn nhân đều cùng họ
Tokugawa, đây có thể là một án mạng liên hoàn mà kẻ đứng sau nó không biết nguy
hiểm đến nhường nào”
Ý
nghĩ ấy vụt lên trong đầu của cả Kyoko và Minami báo hiệu một vụ kì án khủng
khiếp sẽ xảy ra mà đây mới chỉ là những cái chết đầu tiên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét